Anjanaa Subramanian
“Viêm nhiễm của bạn là một thói quen hàng ngày, không phải là một chẩn đoán.”
Hiện nay tôi cho rằng có ba yếu tố điều chỉnh hàng ngày không thể thiếu trong mọi trường hợp viêm nhiễm. Không phải vì chúng hợp thời, mà vì sinh lý học phụ thuộc vào chúng.
Đầu tiên là: một cốc rau xanh mỗi ngày. Khi chúng ta xem xét viêm nhiễm qua lăng kính sinh hóa, sự thiếu hụt vi chất dinh dưỡng xuất hiện lặp đi lặp lại. Riêng sự thiếu hụt magiê đã được liên kết với CRP tăng cao và tín hiệu viêm tăng lên. Các loại rau lá xanh như rau bina, chùm ngây, rau dền và rau dền rất giàu magiê, folate và polyphenol. Những hợp chất này ảnh hưởng trực tiếp đến các con đường stress oxy hóa và điều hòa miễn dịch. Quan trọng hơn, chúng nuôi dưỡng hệ vi sinh vật đường ruột, từ đó điều chỉnh tình trạng viêm toàn thân thông qua các axit béo chuỗi ngắn như butyrate. Trong nhiều nghiên cứu dinh dưỡng, việc tiêu thụ nhiều rau lá xanh có tương quan với các chỉ số viêm thấp hơn và hồ sơ chuyển hóa được cải thiện. Trên thực tế, tôi hiếm khi thấy bệnh nhân nào bị viêm mãn tính mà lại thường xuyên ăn đủ rau xanh. Đây là yếu tố sinh hóa cơ bản.
Yếu tố điều chỉnh thứ hai là sự điều độ, không chỉ trong chế độ ăn uống mà còn trong cuộc sống. Viêm nhiễm có liên quan mật thiết đến gánh nặng cho hệ thần kinh. Hoạt động quá mức mãn tính, dù là thể chất, tinh thần hay cảm xúc, đều thúc đẩy sự giải phóng cortisol kéo dài. Theo thời gian, điều này làm rối loạn chuyển hóa glucose, tăng kháng insulin và khuếch đại các cytokine gây viêm như IL-6 và TNF alpha. Điều thú vị là, thái cực ngược lại, lối sống ít vận động, cũng thúc đẩy viêm nhiễm thông qua lưu thông máu kém, giảm hoạt động của ty thể và trì trệ chuyển hóa. Về mặt lâm sàng, đây là điểm mà nhiều bệnh nhân mắc sai lầm. Họ dao động giữa các thái cực, tập thể dục quá mức, làm việc quá sức hoặc hoàn toàn rút lui. Cơ thể không tự chữa lành trong các thái cực. Nó tự chữa lành theo nhịp điệu. Sự điều độ không phải là một lời khuyên về lối sống. Nó là một yếu tố điều chỉnh viêm nhiễm.
Yếu tố thứ ba, và thường bị đánh giá thấp nhất, là thở bằng bụng. Thở bằng cơ hoành ảnh hưởng trực tiếp đến dây thần kinh phế vị, đóng vai trò trung tâm trong việc kiểm soát viêm nhiễm thông qua cái gọi là con đường chống viêm cholinergic. Khi thở nông và chủ yếu bằng ngực, như ở hầu hết những người bị căng thẳng mãn tính, cơ thể vẫn ở trong trạng thái phản ứng giao cảm “chiến đấu hoặc bỏ chạy”. Điều này làm tăng cường tín hiệu viêm. Thở chậm, có kiểm soát bằng cơ hoành giúp cơ thể chuyển sang trạng thái chi phối của hệ thần kinh phó giao cảm, làm giảm nhịp tim, cải thiện sự biến đổi nhịp tim và giảm các chỉ số viêm. Các nghiên cứu lâm sàng đã chứng minh rằng chỉ cần vài phút thở chậm mỗi ngày cũng có thể làm giảm hormone gây căng thẳng và điều chỉnh phản ứng miễn dịch. Ở những bệnh nhân có vấn đề về đường ruột, điều này cũng cải thiện nhu động ruột và giảm đầy hơi, một con đường gián tiếp khác giúp giảm viêm.
Điều trở nên rõ ràng theo thời gian là: Viêm hiếm khi chỉ đơn thuần là vấn đề chúng ta điều trị cái gì. Nó liên quan đến những gì cơ thể thiếu mỗi ngày.
Không phải là một loại thực phẩm bổ sung khác. Không phải là một phác đồ khác.
Mà là sự điều chỉnh.

(St.)
Ý kiến bạn đọc (0)