Nasrin Haghani
Ù tai là âm thanh ảo do não tạo ra chứ không phải do tai, thường được cảm nhận như tiếng chuông reo, tiếng vo ve hoặc tiếng rít. Nghiên cứu khoa học thần kinh mới cho thấy tình trạng này có liên quan chặt chẽ đến hoạt động não bộ liên quan đến giấc ngủ. Cả ù tai và giấc ngủ đều phụ thuộc rất nhiều vào các tín hiệu thần kinh tự phát, và các nhà khoa học đã bắt đầu nhận thấy những điểm tương đồng đáng kể trong cách hoạt động của các tín hiệu này. Mối liên hệ này đã thu hút sự chú ý vì ù tai thiếu một nguyên nhân được xác định rõ ràng mặc dù là cảm giác ảo phổ biến nhất trên toàn thế giới.
Các nhà nghiên cứu nghiên cứu về mạch não thính giác đã quan sát thấy rằng các cá nhân và động vật bị ù tai thường có mô hình giấc ngủ bị gián đoạn. Trong các thí nghiệm sử dụng chồn sương, loài có hệ thống thính giác tương tự như con người, sự phát triển của ù tai sau khi tiếp xúc với tiếng ồn xảy ra cùng với những thay đổi có thể đo lường được trong cấu trúc giấc ngủ. Các con vật cho thấy hoạt động não bộ liên quan đến âm thanh tăng cao trong khi thức. Khi họ bước vào giấc ngủ sâu không REM (giấc ngủ chuyển động mắt nhanh), tình trạng tăng động này giảm đi đáng kể, cho thấy rằng các trạng thái ngủ làm thay đổi cùng một mạch thần kinh liên quan đến cảm nhận ù tai.
Giấc ngủ sâu được đặc trưng bởi các sóng hoạt động thần kinh đồng bộ lớn, giúp tổ chức lại sự giao tiếp giữa các mạng lưới não bộ. Trong những giai đoạn này, tín hiệu thính giác quá mức liên quan đến ù tai dường như bị giảm bớt. Dữ liệu hình ảnh não và điện sinh lý cho thấy quá trình chuyển sang giấc ngủ sâu ức chế hoạt động thính giác bất thường chi phối trạng thái thức tỉnh. Những phát hiện này nhấn mạnh giấc ngủ là một trạng thái sinh học cốt lõi tương tác với ù tai ở cấp độ điều chỉnh mạch thần kinh.
Bài nghiên cứu DOI: 10.1093/braincomms/fcac089

(St.)
Ý kiến bạn đọc (0)