Tin Tức

Phật giáo

76
Có những lúc chúng ta cần người khác xóa bỏ những điểm mù cản trở tầm nhìn của chúng ta. Có lẽ chúng ta cùng chia sẻ một tình thế khó khăn và tìm kiếm một góc nhìn khác. Rumi nói, “Có lẽ bạn đang tìm kiếm giữa các cành cây, những gì chỉ xuất hiện ở rễ”. Đó là lý do tại sao việc nhờ đến một nhà trị liệu có thể giúp chúng ta nhìn sâu hơn vào những điều chưa rõ ràng. Có nhiều lúc trong đời chúng ta không muốn nhìn thấy sự thật. Việc bào chữa cho bản thân hoặc người khác thường khiến nỗi đau kéo dài cho đến khi chúng ta sẵn sàng nhận biết điều đó.
Điều cần thiết là phải hiểu làm thế nào chúng ta tránh được sự rõ ràng. Có thể nếu xác nhận những gì mình thấy, chúng ta sẽ phải thực hiện một sự thay đổi khiến chúng ta sợ hãi. Trên thực tế, chúng tôi không. Chúng ta có thể đăng ký sự hiểu biết của mình và chọn để mọi thứ như hiện tại. Nhiều người trong chúng ta bước đi với “cái nhìn sâu sắc kinh niên”. Chúng tôi hoàn toàn hiểu được điều gì đang xảy ra và quyết định không thay đổi. Không có gì xấu hổ trong thực tế đó. Đó là lý do tại sao Ram Dass đã nói với tôi: “Hãy chịu đựng, hãy chịu đựng” khi tôi còn là một thanh niên không muốn buông bỏ.
Sự giác ngộ của Đức Phật là phẩm chất của cái thấy chỉ có thể được nhận ra thông qua nhận thức trực tiếp của chúng ta. Chúng ta không thể phát triển trí tuệ nếu không có tầm nhìn sâu sắc. Sự hiểu biết này nảy sinh khi chúng ta tĩnh tâm và mở rộng trái tim. Hành động đơn giản là nhắm mắt lại, theo dõi hơi thở và quan sát tâm trí sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho việc “làm sạch” tầm nhìn của chúng ta. Không có gì để tin. Chỉ để quan sát. Khi chúng ta bình tĩnh lại, nguyên nhân và sự kết thúc của đau khổ sẽ tự lộ diện. Bạn không cần phải là một Phật tử. Chỉ có người muốn nhìn thấy con đường dẫn đến hòa bình.
Một lĩnh vực mà chúng ta cần giúp đỡ để nhận ra đó là sự thờ ơ của chúng ta. Hôm qua, khi tôi đang đi vào quán Starbucks, tôi nhìn thấy một người đàn ông không nhà cửa đang bám vào lan can. Nhiều người đi ngang qua. Tôi dừng lại và nhận thấy anh ta đang cố nhặt tờ 5 đô la bằng cây gậy của mình. Tôi hỏi anh ấy đang làm gì để kiếm thức ăn. “Đó là một vấn đề,” anh nói. Tôi lấy cho anh ấy một chiếc bánh sandwich ăn sáng nóng hổi, ​​đồ uống và đưa tiền cho anh ấy. Người phụ nữ ở quầy đăng ký nói: “Anh ấy không được phép vào đây”. Một vài khoảnh khắc rất mạnh mẽ đối với tôi. “James” là tên của anh ấy. Anh ấy là một người đã từng đau khổ.
Image preview
Nguồn ảnh: @air.jp_

5 ( 1 bình chọn )

NGUYỄN QUANG HƯNG BLOG

https://nguyenquanghung.net
Kỹ sư cơ khí, bảo dưỡng, sửa chữa, tư vấn, thiết kế, chế tạo, cung cấp, lắp đặt thiết bị, hệ thống.

Ý kiến bạn đọc (0)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *